Tác giả: đái LanglangThể loại: hiện đại đô thị, tình yêu nhẹ nhàngTình trạng: Đang sáng sủa tácAnh – phải một bạn xem anh là vớ cả.Tôi – yêu cầu một bạn trở thành toàn bộ của tôi.Khởi đầu của cửa hàng chúng tôi không cần là tình yêu, nhưng lại lại bởi vì yêu nhưng mà dây dưa với nhau một đời một kiếp.Anh là cái tên mặt than không quản sự đời, hằng ngày tôi buộc phải dốc toàn lực nghĩ bí quyết chọc cười anh.Tôi là con nhỏ bé nhàn rỗi ưa làm cho chuyện nông nỗi, hằng ngày anh chỉ mong cho tôi rất có thể bớt nhí nhố một chút.Cuộc sống sau hôn nhân gia đình quả thiệt là thử thách rất lớn so với chúng tôi, nhì người lạ lẫm tự dưng trở thành vợ chồng, không biết tí ti gì về nhau. Qua đó, là những mẩu chuyện vụn vặt trong cuộc sống đời thường, nhưng không hề kém phần nóng áp, thân một người hy vọng yêu và một người ao ước được yêu. Hạnh phúc nhiều khi đến thiệt bất ngờ, nhiều bỡ ngỡ, nhưng phải nhất là hãy thật tỉnh táo để có thể giữ được nó.Chiếc chóng này chia đôi, tủ áo xống anh bên phải em mặt trái, cơm trắng em nấu hoàn toàn có thể không ngon tuy vậy anh vẫn ăn uống không thải hồi phần nào. Từng tiếng nói và hành vi của anh em đều xem vào mắt, có đôi lúc mắt nhìn cảm thấy không được còn phải lôi cả tim ra nhằm cảm nhận. Anh không nhiều nói. Ôi ~ tốt nhất là anh đừng nói, mắc công lại làm cho em nổi máu tinh tinh mong muốn hành hung anh. Anh không nhiều cười. Ko sao, nhìn mặt em đi này, rồi anh sẽ cười cợt ngay thôi. Cảm xúc nhân đôi, nỗi bi thiết liền vơi đi phân nửa. Kìa, bao gồm phải anh quên gì rồi không?Ông xã, rứa tay em đi anh! Phía trước, sẽ là cầu vồng rồi!!Đôi lời của tác giả:--*Đôi lời của Sói*--Đây là truyện ta viết để tặng ngay cho một người, nhưng vì trước này đã lỡ tay đào rất nhiều hố còn chưa kịp đắp nên không đủ can đảm nói trước điều gì. Hoàn toàn có thể một tuần một chương, cũng có thể hai tuần một chương, hoặc cũng hoàn toàn có thể là..Ừm.. Mong chúng ta ủng hộ nha!! ^.^~

Bạn đang xem: Ông xã nắm tay em đi anh

Đô Thị Ngôn Tình dịu Nhàng
1/40
Chương 1: công ty chúng tôi đã kết hôn

Xem thêm: 0123 Đổi Thành Số Nào - Cập Nhật Đầu 10 Số Vinaphone

Tôi tên Phương Gia Hân, trong năm này tôi 24 tuổi, nghề ngỗng không, câu hỏi làm không, tình cảm cũng không nốt. Nói nắm lại, tôi là 1 trong những người vô sản chính hiệu.Lật bàn. Tôi cũng vẫn muốn thế đâu, năm tôi 18 tuổi cũng có trai theo đấy chứ, mà lại quen được cho tới ngày sản phẩm công nghệ 99 thì anh hứa tôi ra ngoài chạm mặt mặt, ngày đó vẫn còn như in trong kí ức tôi.Cơn gió mon năm thoang thoảng mùi hương hoa thơm, quý ông trai đứng trên bờ kè khẽ cúi đầu, một nửa khuôn mặt anh chết thật đi vào chiếc áo khoác cao cổ gray clolor đen, từng sợi len nhiều năm trong gió dịu phất phơ.Tôi chết giả ngây nhìn anh, hai con mắt đa tình u bi tráng của anh khẽ đảo, ánh nhìn chúng tôi bắt gặp nhau, ngay lập tức lập tức, cả hai.. Cùng chết sững!?!Tôi trợn mắt. Này anh, bắt đầu là đầu tháng năm thôi đấy. Trời nóng tới cả ngay khắp cơ thể chết cũng muốn đội mồ đi nghỉ mát, chũm mà anh hoàn toàn có thể trùm bí mật mít như vậy ra đường cũng tài thiệt.
Dù biết anh gồm đẹp trai, ngày thường xuyên anh cũng tương tự tôi hơi tự kỉ. Nhưng lại tôi là rỉ tai một mình, còn anh là thủ thỉ với gương, có lẽ vì đồng cảnh ngộ nên shop chúng tôi quen nhau chăng? thiết yếu không khen anh, rất có thể trong ngày tiết trời này mà ăn diện như nam giới diễn viên thiết yếu trong phim "Bản tình ca mùa đông" thật không dễ dàng gì. Xin được nhắc lại một lần nữa, đó là mùa hè chứ không hẳn mùa đông, rất có thể làm được tới bước này, anh.. Và đúng là đã cố gắng không hoàn thành nghỉ cho việc nghiệp "Tôn vinh vẻ đẹp của phái mạnh giới" mà. Tôi thật cảm động!Anh cũng trợn mắt. Theo góc độ của anh, tôi hoàn toàn có thể lí giải như sau. Anh đây là đang ngất ngây con gà tây bởi cỗ dáng bây giờ của tôi.Khụ khụ. Nói sơ lược một tí vậy. Trời nắng nóng nóng, đương nhiên mặc quần tà lỏn là nóng sốt nhất rồi, cùng tôi đã mặc nó. Lại cũng bởi vì trời nắng nóng nóng, áo co dãn ba lổ chắc chắn rằng là sự tuyển lựa đáng tin dùng, tôi cũng đang mặc nó đây. Thêm 1 cái áo khoác bên ngoài màu rubi tăng lực chói mắt, anh gọi vội quá đề nghị tôi chỉ kịp xỏ đôi dép lào của cha tôi đi, đôi kính cận gọng lớn nặng trĩu mắt, bên trên đầu vừa vặn còn tồn tại búi tóc cây dừa trang trí.
Đừng vội, đừng vội. Để tôi nói cho chúng ta biết, tôi nạp năng lượng mặc như thế đều là bao gồm lí do cả đấy. Chẳng phải hiện giờ trên toàn cố giới, mọi bạn vẫn đang hô hét việc đảm bảo môi trường đó sao? hưởng trọn ứng lời lôi kéo đó, một mùa hè xanh trong mắt anh ra đời.Miệng anh teo giật y hệt như mắt tôi, công ty chúng tôi chết lặng nhìn nhau. Người qua con đường còn tưởng chúng tôi là tinh thần trốn trại, một đứa mùa hè một đứa mùa đông.Tôi là người phục sinh đầu tiên, rước bàn tay ướt mồ hôi từ trong túi áo khoác ra, vẫy vẫy xin chào anh, nhe hàm răng trắng và sáng bóng loáng mỉm cười."Chúng ta chia tay đi!"Thế đó, tình đầu của tôi tan vỡ vạc chỉ bởi vì anh quá tinh tế cảm, thiết yếu chịu được vấn đề hai đứa ăn diện trái tông. Ôi, nhức nhối quá! cắm một miếng thịt, chóp chép nhóp nhép.À, nhân tiện. Từ bây giờ là ngày tôi đi coi mắt, giả dụ tôi nhớ không lầm thì trên đây hẳn là lần đồ vật 87 tôi bước đi vào nhà hàng này. Nhân viên quen mặt, người quản lý quen mặt, đầu bếp cũng quen phương diện nốt. Bởi vậy nên mới mang đĩa bò che tết này ra đón tiếp tôi, ăn cho no đặng lát còn tồn tại sức nhưng níu quần đối tượng người tiêu dùng xem đôi mắt lại. Mọi người thật xuất sắc với tôi mà!
Đều nói đen tình đỏ bạc, cùng với tôi thì cái gì rồi cũng đen. Đánh số số ko trúng, chơi bài xích thì lose sạch túi tiền, chẳng đông đảo thế hơn nữa mắc nợ đầy đầu đầy cổ. Bất đắc dĩ bác mẹ tôi bắt đầu tài trợ đến một bộ đồ áo để đi coi mắt, trang điểm rực rỡ tỏa nắng y như á hậu vinh danh. Sản phẩm nhất, cốt để lừa tình đối tượng người dùng xem mắt. Vật dụng nhì, cốt nhằm lừa chi phí đốt tượng trả hết nợ nần. Và thứ ba không thua kém phần quan trọng, sẽ là cầu bạn hốt đại mớ mặt hàng tồn kho này!!Như phần đông lần, sau thời điểm ăn dứt đĩa bò bít tết, với món đó là mì ý sốt cà chua, cộng thêm hai đĩa tráng miệng và rượu vang. Tôi thở ra một khá thỏa mãn, rất bằng lòng với trình độ chuyên môn của đầu phòng bếp và thể hiện thái độ phục vụ chuyên nghiệp hóa của nhân viên, nhảy ngón cái mỉm cười với quản lí lý.Được rồi, giờ chỉ từ chờ đối tượng người dùng xem mắt mang đến nữa là xong. Tôi hoàn toàn có thể yên vai trung phong phủi mông đi còn lại hoá 1-1 tính tiền cho tất cả những người ấy, coi như là giá thành an ủi tâm hồn tổn thương của tôi. Bất giác bất chợt nghĩ, cuộc sống thường ngày hiện trên cũng ko tệ chút nào.Cộp.Đang mơ mộng mị màng nghĩ cách tiếp diễn cuộc sống thường ngày ăn chùa này, thì một fan mặc tây trang black bước đến, kéo ghế ra ngồi đối diện với tôi. Xuyên qua cặp nến thơ mộng trong nhà hàng quán ăn kiểu Pháp, anh nâng đôi mắt lên nhìn tôi, tôi..Đẹp trai vượt xá anh ơi..!!!! Em thề là bác bỏ sĩ khoa tim mà gồm hỏi, em duy nhất quyết sẽ không khai nguyên nhân là anh nhưng mà nó nhảy đơn thân nhịp đâu!!"Cô là Phương Gia Hân?" Anh hỏi, tiếng nói trầm trầm nóng ấm nghe thiệt hay."Vâng, là tôi!" Tôi đáp, không giấu được sự háo hức trong tiếng nói của mình.Anh nói:"Cô biết được những gì về tôi?"Cái này khá lạ à nha! thông thường chẳng phải đối tượng xem mắt đã tự phía mình reviews sao? ra làm sao lại tảo ra hỏi ngược lại?Tôi suy nghĩ nghĩ, ngay thẳng trả lời:"Anh là đối tượng xem mắt trang bị 88 của tôi, ngoài ra, tôi chẳng biết những gì về anh hết." Nói xong, tôi thật chỉ ao ước vả vào mồm mình.Này gồm khác gì là không đánh nhưng mà khai đâu, công an chưa mang lại tô mì vẫn nói ra tên hung thủ. Thật hận dòng tật ăn nhanh nói lẹ của mình. Anh à, làm cho ơn chớ tin gần như gì em nói nha!Anh quan sát tôi, hệt như là vẫn dò xét gì đó, mong kiểm chứng tiếng nói của tôi. Tôi cũng trừng mắt ra mang đến anh nhìn, chính vì đôi mắt là cửa sổ tâm hồn mà, thông qua đó tôi mong mỏi truyền đạt mang đến anh biết. Có thể bên ngoài nhà cửa ngõ hơi lố lăng, tuy thế em bảo đảm an toàn bên trong nội thất đẹp không gì bằng, mời anh vào khám phá để biết thêm tường tận chi tiết.Anh đưa mắt, nâng tách cà phê nhưng tiếp viên vừa bưng lên, nhấp một ngụm rồi để xuống lại."Chúng ta hôn phối đi!"Sấm chớp "Đùng đùng" giữa trời quang, ví như thật có, tôi nghĩ mình có khả năng sẽ bị đánh ra tro. Sao anh rất có thể dùng khuôn phương diện bình tĩnh, các giọng nói nhẹ nhàng cơ mà thốt ra toàn điều trọng đại như thế? hơn nữa, họ gặp nhau còn không quá tía phút, sao anh vội gắng tay em nhảy mong vượt rồi?"Nhưng tôi có điều kiện." trong những lúc sơn dương nhảy đầm loạn lòng tôi, anh công bố kéo tôi về thực tại. Ngước nhìn khuôn khía cạnh tuấn tú ko biểu tình của anh, tôi thoáng hồ nước nghi tất cả phải vừa rồi mình nghe lầm hay không? Người bọn ông hờ hững điển trai này, thực ra là không có mở miệng nói lời nào hết, toàn bộ chỉ là ảo mộng của tôi cơ mà ra.Sợ lỗ tai của mình lại đi ăn đám giỗ chưa về, tôi trừng mắt ra chăm chú nhìn anh, ngần ngừ anh tất cả thấy kì quặc không mà lại tôi thấy đau mắt quá, kính áp tròng sắp rớt ra rồi! làm như không thấy hành động gần như chồm qua bàn của tôi, anh đủng đỉnh nói."Sau lúc kết hôn, tất cả mọi thứ hồ hết thuộc quyền quản lí lí của tôi. Tôi có thể cho cô hầu như gì cơ mà cô muốn, ngược lại, cô mong mỏi làm gì đều phải có sự có thể chấp nhận được của tôi, nếu như không thì đừng nghĩ làm." tương đối nâng góc nhìn tôi há hốc mồm, anh lựa chọn một tư chũm ngồi thoải mái, nói tiếp:"Tôi sẽ mang đến cô một chiếc điện thoại, cô phải luôn ghi nhớ kĩ là đi đâu cũng phải mang nó theo vào người, bất cứ lúc nào tôi call đến cô cũng đề nghị tiếp máy, sau bố hồi chuông mà lại tôi vẫn không nghe được gọng cô, thì buổi tối đó cô cần ra ban công ngủ."Tôi chuyển tay khép lại cái cắm đã ước ao chạm khu đất của mình, lắp bắp:"Anh, Anh, Anh.. Anh nói chấm dứt chưa?" Tôi ban đầu ngờ ngợ ra lí vày vì sao mang đến giờ mà anh vẫn còn độc thân, bị cai quản thúc gần như là 24/7 thì ai mà chịu được nổi chứ, giống hệt như đi tù phổ biến thân, bị canh dữ nghiêm ngặt. Trái nhiên, đồ tốt không khi nào đến lượt mình, cho dù có, cũng chính là đồ có vấn đề."Chưa." Đáp lại bởi một lời gọn gàng xúc tích, anh nói tiếp:"Những thứ mà lại cô có, khi bọn họ kết hôn, số đông sẽ phát triển thành của tôi, bao hàm cả cuộc sống thường ngày riêng tư." Anh nhìn tôi, ánh mắt nghiêm nghị dung nhan bén, nhấn mạnh từng lời:"Tôi là tín đồ chi phối tất cả của cô!""Em ơi, tính tiền cho chị đi em!" Tôi giơ tay lên gọi cô gái tiếp viên vẫn đứng đằng xa cho thanh toán.Đừng trách tôi không có chí khí, nhưng đk hôn nhân của anh đưa ra quá ngặt nghèo, tôi thà cắm răng đứt ruột đứt gan trả tiền, cũng không muốn cuộc sống đời thường sau này của bản thân mình bị thống trị bởi một lãnh chúa độc đoán. Hừ, chẳng lẽ lấy anh rồi, lúc nào tôi mong mỏi đi toilet cũng bắt buộc chờ anh cung cấp phép xong xuôi thì bắt đầu được đi à? chắc chắn ra quần mất. Thôi, tình ta coi như đoạn xuất xắc từ đây. Tôi thà ế cho tới già, cũng không thích sống thuộc một bạn khủng tía như anh."Đợi đã." Anh hotline giật lại, nhướng mày:"Chỉ như vậy liền đi?"Không đi mới là lạ, gồm ngốc new ở lại.Lời còn chưa ra tới miệng, tôi sẽ một vạc nuốt trọn chúng vào trong. Quan sát anh từ bỏ áo vest lôi ra cái bóp black hàng hiệu, sau đó cầm vài tấm thẻ chuyển lên trước khía cạnh tôi. Mắt tôi sáng sủa lên.Oh my god!! Đây chẳng phải là thẻ đen và thẻ bạch kim trong thần thoại cổ xưa đó sao? có thể mua bất cứ thứ gì bản thân muốn, rút tiền tiêu pha thoải mái, đi mang đến đâu là nhân viên bán sản phẩm cúi đầu đến đó, đãi ngộ chỉ hoàn toàn có thể dùng ba từ cảm thán:"Thượng đế ơi!"Dường như là ngay lập tức, sét tiến công không kịp bưng tai, tôi đang chộp đem tay anh, quan sát thẳng vào đôi mắt anh, tráng lệ và trang nghiêm nói."Anh à, mình kết hôn đi anh!"Lại nói, chớ trách tôi không có chí khí. Chẳng phải hiện giờ vẫn đang phổ cập câu nói "Thà khóc bên trên xe BWM, cũng ko ngồi mỉm cười trên xe pháo đạp" sao? Tôi đây chưa phải là loại bạn ham xe BWM gì, tuy thế có xe hơi đi thì vẫn phù hợp hơn là đi xe đạp. (Lí lẽ gượng nhẹ hùng hồn ^^)"Nhưng tôi cũng có điều kiện." Tôi nói, tôi sẽ không còn ngu ngốc do mớ thẻ quà thẻ bạc của anh cơ mà mờ mắt đâm đầu vào, lẽ tất nhiên là buộc phải có điều kiện đảm bảo:"Anh rất có thể chi phối tôi, hoàn toàn có thể quản lí cuộc sống riêng tứ của tôi. Tuy thế bù lại, anh buộc phải yêu yêu đương tôi, mến thương tôi, cưng nựng tôi. Tốt không được nhằm tôi buộc phải chịu uỷ tắt hơi nào, không được có hành động đối xử thô bạo, không đồng ý những lời mắng chửi xúc phạm thanh danh. Anh phải minh chứng anh là người xứng danh để tôi dựa vào, bởi không.." Tôi liếc nhìn phần đông tấm thẻ trên tay anh:"Bao nhiêu đây chưa đủ để sở hữ mạng tôi đâu."Anh có vẻ hơi ngạc nhiên, dường như không nghĩ cho tôi sẽ nói mọi lời như vậy, hồi thọ sau anh đáp."Được thôi."Tôi vui vẻ mỉm cười tủm tỉm, đã mừng húng hính do sắp đạt được thẻ đen và thẻ bạch kim sử dụng vô thời hạn, bất chợt nghe anh nói."Chúng ta chớp nhoáng kết hôn!"Rầm rầm!!Hên mà hôm nay ra đường quên với dù, còn nếu không thì với gia tốc sét đánh cao như ngày hôm nay, thể như thế nào tôi cũng đều có dịp quy tụ với tổ tiên ba đời đơn vị họ Phương. Còn chưa làm cho tôi một phút bình lặng với trung khu hồn, anh đã vậy tay tôi kéo đi.Trước ánh mắt tò mò đợi chuyện của nhân viên và fan quản lý, anh giao dịch rồi bắt ngay lập tức Ta-xi lên đường đến ban ngành thành phố.Chẳng biết bà bầu tôi đã nghĩ gì khi nhét số đông thứ này vào giỏ xách của tôi, bên trong bao gồm: Sổ hộ khẩu, minh chứng thư,.. Ngay cả giấy khám sức khỏe cũng có. Anh nhân thời gian não tôi bị tiêu diệt máy, lấy đống sách vở ra kiểm soát một lượt, xong, call một cuộc điện thoại thông minh cho ai đó. Khi công ty chúng tôi vừa cách xuống Ta-xi, đã gồm một bạn trẻ mặc vest đen lịch sự chờ sẵn, thấy anh, bạn teen hơi cúi đầu gập người chào, giao cho anh một tập tài liệu.Tôi ngơ ngác bị anh đưa vào trong, ngơ ngác kê khai bản lí lịch, chụp ảnh rồi có tác dụng đủ máy giấy tờ. Núm lấy giấy chứng nhận hôn thú bên trên tay, tôi bao gồm điểm mơ màng không thể tin đó là sự thật. Mà lại mặt anh với mặt tôi nằm chình ình trên đó, cho dù có không ao ước cũng buộc phải tin thôi.Bầu trời tháng ba, mây cao vời vợi, tôi ngửng lên nhìn tia nắng kim cương chói mắt. Khi cách vào, anh với tôi là hai tín đồ xa lạ. Khi trở ra, chúng.tôi.đã.kết.hôn!!!À, nhân tiện. Tôi vẫn không biết tên anh là gì? *Cười*