*

*

trình làng Thể các loại sách Sách điện tử độc giả và NXB Các nội dung bài viết Kế hoạch đề tài Giao lưu giữ trực con đường Thư viện hình ảnh Thư viện Video
search kiếm
*

*
*

*
Tin tổng hòa hợp
Hồi nhỏ, phát âm truyện ngắn phái nam Cao, tôi vô cùng thấu hiểu và trung tâm đắc cùng với truyện dòng mặt không nghịch được.

Bạn đang xem: Cái mặt không chơi được


Một chàng trai tên Tri dù giỏi bụng, nhân từ nhưng không được ai yêu dấu và đa số làm việc gì rồi cũng thất bại. Có lúc đọc xong, tôi ngồi xao xuyến nước mắt, thương cho Tri mà lại cũng thương mang đến mình.

*

Ảnh: Internet

Tôi sinh ra trong một mái ấm gia đình nghèo. Ngay từ nhỏ, do sống ở vùng nông làng heo hút, không nhiều tiếp xúc với cuộc sống sôi động bên ngoài nên tôi cứ “ngây ngây thơ thơ”. Thú vui của tôi là làm chúng ta với trang sách từ phần đông cuốn sách của bạn anh họ nhưng mà tôi mượn được. Vì chưng vậy, trong khi tôi trở nên… già trước tuổi. Phần đa chuyện tôi biết và nói ra không y hệt như những đứa trẻ khác nghĩ. Những đứa bạn coi tôi là một trong những thứ “dị hợm”. Vào học cung cấp III, đa số lớp tôi là những người con nhà khá giả, nỗi mặc cảm càng đè nặng trong tôi. Tôi thu mình lại như con tằm tự chui vào chiếc kén bởi chính mình tạo ra và tự coi mình là kẻ có “cái mặt không nghịch được”.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Viết Mục Tiêu Nghề Nghiệp Bằng Tiếng Anh Chi Tiết Nhất

Cuối cấp cho III, tôi thầm xem xét một cô gái lớp mặt cạnh. Cô ấy đã mắt lại học rất giỏi. Không chỉ là tôi, mà những đứa khác cũng ngấp nghé. Tuy vậy tôi chưa bao giờ dám nói thật. Tôi chỉ giãi bày tình cảm của chính mình trong trang nhật ký. Nhưng từ độ ấy, tôi từ bỏ thấy rằng mình cần sống khỏe mạnh hơn, sống giỏi hơn, học giỏi hơn để tối thiểu cũng “xứng đáng với những người ấy”. Từ một người nhút nhát, tôi được bầu làm lớp phó học tập tập, lớp trưởng, túng thiếu thư bỏ ra đoàn lớp. Mặc cảm tự ty của tớ dần bị đẩy lùi. Nhưng tôi vẫn chưa từng dám ngỏ cùng với cô ấy. Có lẽ rằng tình cảm đối chọi phương đã hỗ trợ tôi bao gồm thêm nghị lực nhằm phấn đấu.

Trong tứ năm đại học, tôi sẽ vài lần viết thư ngỏ lời với cô ấy, nhưng toàn bộ những gì tôi dấn được là một trong sự lặng lặng. Dù rất buồn, nhưng mà tôi nghĩ, cuộc đời vẫn còn đó nhiều thiết bị khác để hướng tới. Cho dù sao thì bao gồm tình yêu thương của tôi dành cho cô ấy đã hỗ trợ tôi đạt được nhiều điều vào cuộc sống. Ra ngôi trường với tấm bằng loại giỏi, tôi vô cùng tự tin tìm vấn đề làm… Đôi lúc nhớ cô ấy, tôi lại tự nhủ lòng: Mình cần phấn đấu nhiều hơn nữa.

Bây giờ, tôi với cô ấy mỗi người đều sở hữu gia đình riêng. Tôi nghiệm ra một điều rằng, bao gồm tình yêu thương và nhiệm vụ đã góp mọi fan sống tốt hơn. Đừng lúc nào tự mang lại mình tất cả “cái mặt không đùa được”. .